Từ ngày 17 tháng 2 năm 1979, quân Trung quốc đồng loạt tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới hai nước.
Thảm sát Tổng Chúp là một tội ác chiến tranh gây ra bởi quân Trung quốc trong Chiến tranh biên giới Việt–Trung 1979. Vụ việc xảy ra ở tổ dân phố Đồng Chúp, phường Thục Phán, tỉnh Cao Bằng.
Ngày 9 tháng 3 năm 1979, bốn ngày sau khi nhà cầm quyền Trung quốc tuyên bố rút quân khỏi Việt Nam, quân Trung quốc đã tấn công bất ngờ vào một trại nuôi lợn ở tổ dân phố Đồng Chúp, giết chết 43 người, bao gồm phụ nữ, trẻ em và vùi xác trong một cái giếng.
Theo một số người dân ở Đồng Chúp, tất cả các thi thể đều bị bịt mắt, hai tay buộc chéo đàng sau, đầu bị móp vào trong. Trên một vài thi thể có dấu vết hàng chục vết đâm bởi vật sắc nhọn. Bên cạnh những xác chết là một chiếc gậy tre dính đầy máu đã cong. Trong số những xác chết, có nhiều em bé vẫn còn địu trên lưng mẹ. Theo ông Lô...chủ tịch xã Hưng Đạo cũ, bên trong chiếc giếng còn có một vài vỏ đạn AK và một chiếc búa.
Theo anh Đinh...là một binh sĩ ở Cao Bằng cho biết: "Trên đường di tản, mẹ anh cùng những nhân công một trại heo bị bắt, quân Trung quốc giải đoàn người về Tổng Chúp ... Sau khi quân Trung quốc rút đi, anh và gia đình trở về nhà tìm mẹ thì mới hay bà cùng 42 người khác đã bị thảm sát ở Tổng Chúp. Mẹ anh được vớt lên khỏi giếng nước trong tư thế bị bịt mắt, trói tay và bị quân Trung quốc đâm nhiều nhát lưỡi lê vào bụng".
Theo bà Đỗ...trên đường chạy trốn lính Trung quốc có ghé trú ẩn tại một căn hầm ở tổ dân phố Đồng Chúp. Khi quân Trung quốc phát hiện ra, bà bị trúng lựu đạn và khiêng ra khỏi hầm. Bà cho biết lúc xảy ra vụ việc, từ hầm của bà có thể "nghe thấy tiếng hét lớn, chửi bới vọng lên từ các căn hầm" và "tiếng trẻ em khóc thét".
Đó là một khu vực rậm rạp cây cối, không có đường vào, phải băng qua 2 con suối cùng vô số cây tạp, bụi rậm.
Giếng nước năm xưa, nơi vùi lấp 43 sinh mạng vô tội cũng không còn dấu vết. Nghe bảo, người ta đã vùi lấp nó khá lâu rồi. Hỏi xung quanh, cũng chẳng mấy ai còn nhớ đến.
Dấu tích còn sót lại chỉ duy nhất một tấm bia ghi dòng chữ: “Vụ thảm sát tại Tổng Chúp, xã Hưng Đạo huyện Hòa An. Quân xâm lược Trung quốc dùng cọc tre, búa bổ củi đập chết 43 phụ nữ và trẻ em quăng xuống giếng nước”...
" Nhân họ Hồ chính sự phiền hà,
Để trong nước lòng dân oán hận.
Quân cuồng Minh thừa cơ gây hoạ,
Bọn gian tà bán nước cầu vinh.
Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn,
Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ.
Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế,
Gây binh kết oán trải hai mươi năm.
Bại nhân nghĩa nát cả đất trời,
Nặng thuế khoá sạch không đầm núi.
Người bị ép xuống biển dòng lưng mò ngọc, ngán thay cá mập thuồng luồng.
Kẻ bị đem vào núi đãi cát tìm vàng, khốn nỗi rừng sâu, nước độc.
Vét sản vật, bắt chim trả, chốn chốn lưới chăng,
Nhiễu nhân dân, bẫy hươu đen, nơi nơi cạm đặt.
Tàn hại cả giống côn trùng cây cỏ,
Nheo nhóc thay kẻ goá bụa khốn cùng.
Thằng há miệng, đứa nhe răng, máu mỡ bấy no nê chưa chán ;
Nay xây nhà, mai đắp đất, chân tay nào phục dịch cho vừa.
Nặng nề những núi phu phen,
Tan tác cả nghề canh cửi.
Độc ác thay, trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Dơ bẩn thay, nước Đông Hải không rửa sạch mùi.
Lẽ nào trời đất dung tha,
Ai bảo thần nhân chịu được?"
(Trích đoạn trong Bình Ngô Đại Cáo của Ức Trai Tiên Sinh Nguyễn Trãi)
Thảm sát Tổng Chúp là một tội ác chiến tranh gây ra bởi quân Trung quốc trong Chiến tranh biên giới Việt–Trung 1979. Vụ việc xảy ra ở tổ dân phố Đồng Chúp, phường Thục Phán, tỉnh Cao Bằng.
Ngày 9 tháng 3 năm 1979, bốn ngày sau khi nhà cầm quyền Trung quốc tuyên bố rút quân khỏi Việt Nam, quân Trung quốc đã tấn công bất ngờ vào một trại nuôi lợn ở tổ dân phố Đồng Chúp, giết chết 43 người, bao gồm phụ nữ, trẻ em và vùi xác trong một cái giếng.
Theo một số người dân ở Đồng Chúp, tất cả các thi thể đều bị bịt mắt, hai tay buộc chéo đàng sau, đầu bị móp vào trong. Trên một vài thi thể có dấu vết hàng chục vết đâm bởi vật sắc nhọn. Bên cạnh những xác chết là một chiếc gậy tre dính đầy máu đã cong. Trong số những xác chết, có nhiều em bé vẫn còn địu trên lưng mẹ. Theo ông Lô...chủ tịch xã Hưng Đạo cũ, bên trong chiếc giếng còn có một vài vỏ đạn AK và một chiếc búa.
Theo anh Đinh...là một binh sĩ ở Cao Bằng cho biết: "Trên đường di tản, mẹ anh cùng những nhân công một trại heo bị bắt, quân Trung quốc giải đoàn người về Tổng Chúp ... Sau khi quân Trung quốc rút đi, anh và gia đình trở về nhà tìm mẹ thì mới hay bà cùng 42 người khác đã bị thảm sát ở Tổng Chúp. Mẹ anh được vớt lên khỏi giếng nước trong tư thế bị bịt mắt, trói tay và bị quân Trung quốc đâm nhiều nhát lưỡi lê vào bụng".
Theo bà Đỗ...trên đường chạy trốn lính Trung quốc có ghé trú ẩn tại một căn hầm ở tổ dân phố Đồng Chúp. Khi quân Trung quốc phát hiện ra, bà bị trúng lựu đạn và khiêng ra khỏi hầm. Bà cho biết lúc xảy ra vụ việc, từ hầm của bà có thể "nghe thấy tiếng hét lớn, chửi bới vọng lên từ các căn hầm" và "tiếng trẻ em khóc thét".
Đó là một khu vực rậm rạp cây cối, không có đường vào, phải băng qua 2 con suối cùng vô số cây tạp, bụi rậm.
Giếng nước năm xưa, nơi vùi lấp 43 sinh mạng vô tội cũng không còn dấu vết. Nghe bảo, người ta đã vùi lấp nó khá lâu rồi. Hỏi xung quanh, cũng chẳng mấy ai còn nhớ đến.
Dấu tích còn sót lại chỉ duy nhất một tấm bia ghi dòng chữ: “Vụ thảm sát tại Tổng Chúp, xã Hưng Đạo huyện Hòa An. Quân xâm lược Trung quốc dùng cọc tre, búa bổ củi đập chết 43 phụ nữ và trẻ em quăng xuống giếng nước”...
" Nhân họ Hồ chính sự phiền hà,
Để trong nước lòng dân oán hận.
Quân cuồng Minh thừa cơ gây hoạ,
Bọn gian tà bán nước cầu vinh.
Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn,
Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ.
Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế,
Gây binh kết oán trải hai mươi năm.
Bại nhân nghĩa nát cả đất trời,
Nặng thuế khoá sạch không đầm núi.
Người bị ép xuống biển dòng lưng mò ngọc, ngán thay cá mập thuồng luồng.
Kẻ bị đem vào núi đãi cát tìm vàng, khốn nỗi rừng sâu, nước độc.
Vét sản vật, bắt chim trả, chốn chốn lưới chăng,
Nhiễu nhân dân, bẫy hươu đen, nơi nơi cạm đặt.
Tàn hại cả giống côn trùng cây cỏ,
Nheo nhóc thay kẻ goá bụa khốn cùng.
Thằng há miệng, đứa nhe răng, máu mỡ bấy no nê chưa chán ;
Nay xây nhà, mai đắp đất, chân tay nào phục dịch cho vừa.
Nặng nề những núi phu phen,
Tan tác cả nghề canh cửi.
Độc ác thay, trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Dơ bẩn thay, nước Đông Hải không rửa sạch mùi.
Lẽ nào trời đất dung tha,
Ai bảo thần nhân chịu được?"
(Trích đoạn trong Bình Ngô Đại Cáo của Ức Trai Tiên Sinh Nguyễn Trãi)
Gửi ý kiến của bạn